NGÀY MƯA THÔI RƠI
Ngày mưa thôi rơi em
theo người nơi cuối phố
Bỏ lại con đường trơ
trọi gió vi vu
Để ngỏ giấc mơ vào
tăm tối mịt mù
Cùng một mùa thu sầu
đau lạnh giá
Em của tôi ơi phải
chăng mình từ giã
Bởi cuộc đời em có
ngã rẽ riêng em
Để hàng me xanh lung
linh dưới ánh đèn
Và trong mơ có khi
nào em nhớ đến???
Ánh đèn vàng nhạt
nhòa như câu chuyện
Của chúng mình khi ta
nói tiếng cần nhau
Người ở đâu cho rêu
xanh bạc màu
Người về đâu gieo nỗi
sầu vương vấn?
Mưa chẳng còn rơi để
ta cùng nhìn ngắm
Cơn gió cuối mùa cũng
chẳng lạnh để tìm nhau
Chợt run run môi em
khẽ dâng sầu
Người về đâu đi bao
lâu thì mới đến…
12/12/2013
nccgl
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét